Tìm kiếm: "ly-hôn"
Cho đến sáng nay, khi tôi tỉnh dậy thì không thấy cô ấy đâu nữa, chỉ còn lại bức thư mà thôi. Cô ấy nói cảm thấy có lỗi với tôi nên đã rời đi, chỉ để lại lá đơn ly hôn.
Tối đó tôi lén lấy điện thoại của Khánh, mở phần tin nhắn lên thì anh đã xóa hết tin tổng đài. Tôi hoang mang nghĩ, nếu tin tổng đài thì cần gì phải xóa? Tôi bỗng nảy ra 1 ý, tìm trong danh bạ của Khánh.
Bầu bì thèm gà nhưng mới mua về chưa kịp ăn, em đã bị mẹ chồng mắng cho một trận rồi bắt đem gà đi trả.
Thấy mẹ đứng lặng lẽ dưới một góc bằng lăng cùng lon nước sâm, tim tôi thắt lại.
Tôi thất vọng khi tình yêu của Huệ chỉ là dối trá và lợi dụng nhưng cũng may tôi còn người vợ tào khang hết lòng hết dạ và sẵn sàng làm mọi thứ vì mình.
DNVN - Tối 28/8, Thiếu tướng Nguyễn Văn Thuận - Giám đốc Công an TP Cần Thơ cho biết đã chỉ đạo các đơn vị nghiệp vụ Công an thành phố khẩn trương tiến hành xác minh thông tin liên quan đến vụ việc việc một nam thanh niên 17 tuổi quê ở quận Bình Thủy, TP Cần Thơ bị lừa bán sang Campuchia.
Nhà cửa rất yên ắng, đêm đã khuya chắc hẳn vợ tôi và con gái đã ngủ say. Tôi vào phòng riêng của con gái trước thì không thấy con bé đâu cả. Nghĩ rằng hôm nay tôi đi vắng nên con bé mè nheo đòi sang ngủ với mẹ, tôi liền sang phòng ngủ chính tìm vợ con.
Lúc về phòng bệnh thì chồng đã ra ngoài ăn trưa, còn mẹ chồng mệt quá ngủ thiếp đi. Có cô y tá chăm sóc các bệnh nhân trong phòng bệnh thấy tôi đến thì cười nói.
Vào đến phòng bệnh, lúc này vợ tôi đã được trở về phòng hậu sinh với con rồi, tôi tức giận ném bịch bỉm vào người cô ấy rồi quát: “Có ăn với chơi mà gói bỉm cũng quên! Đúng là…”.
Trong đầu tôi nghĩ ra viễn cảnh chồng đang cùng người phụ nữ khác, nào ngờ tôi vừa vào đã bắt gặp anh đang nằm thở thoi thóp.
Suốt mấy ngày ở quê dự đám cưới, tôi được đón chào nồng nhiệt mà vẫn thấy hoang mang sợ hãi. Lẽ nào thực sự nhà chồng tôi đã thay tính đổi nết, không còn quan trọng chuyện tiền nong nữa.
Dù trước đó tôi và Khoa đã có quan hệ nhưng đêm tân hôn vẫn là khoảnh khắc tôi rất mong chờ. Nhưng mọi thứ lại không như tôi tưởng tượng.
Mỗi lần cậu ấy qua chơi ăn cơm, Hạnh lại gọi tôi qua cùng cho vui. Có lẽ đó là sai lầm lớn nhất của cả ba chúng tôi để cơ sự xảy ra như ngày hôm nay.
Nhưng khi anh dúi vào tay Nga chiếc chìa khóa, cười tươi bảo cô lên lái thử thì Nga chỉ cúi đầu chẳng nhìn anh cũng không ngó ngàng đến chiếc xe sáng bóng. Cô mân mê chiếc chìa khóa trong tay, trên mặt chẳng có chút gì là vui mừng.
Lần đầu tiên tôi được con gái dẫn vào nhà riêng của hai mẹ con chơi mà khựng lại vì thấy một thứ ở trên đầu giường.
End of content
Không có tin nào tiếp theo































